Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014
Nằm ở một vùng nông thôn Liberia, tâm dịch của Tây Phi, bệnh
viện điều trị Ebola được tổ chức từ thiện nhóm y tế quốc tế điều
hành và hoạt động từ tháng 9. Hiện bệnh viện có 170 nhân viên địa
phương và quốc tế, và một số tình nguyện viên. Họ đến đây, chấp
nhận rủi ro để kiếm tiền nuôi gia đình, hoặc tình nguyện đến vì
trường học đã bị đóng cửa bởi Ebola. Những bác sỹ Mỹ lần đầu tiên
được tận mắt chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của dịch bệnh.
Dù là vì lí do gì và dù là từ đâu đến thì ở chân dung họ vẫn
toát lên sự lạc quan và lý tưởng vì cộng đồng hết sức đẹp đẽ.
1 Chăm sóc sắc đẹp . Daniel Korha, 36 tuổi, nhân viên giặt là
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 1]()
Korha mất nhiều người thân vì Ebola. Trước đây, anh làm thợ xây
cầu đường.
“Tôi mất các cháu trai của mình. Thành thật mà nói, lúc đấy
chúng tôi không tin rằng Ebola tồn tại, vì vậy chúng tôi tiếp tục
chữa trị cho cháu với niềm tin ngây thơ ấy. Nó thậm chí còn không
được đưa đến trung tâm y tế. Hiện tôi tham gia vào cuộc chiến chống
lại Ebola ở Liberia. Tôi thấy hạnh phúc khi được cống hiến cho mọi
người. Tôi thấy hạnh phúc khi họ được chữa khỏi Ebola từ bệnh viện
này. Tôi thấy tự hào”, anh chia sẻ.
2. Tamba Shello, 26 tuổi, nhân viên gác
cổng
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 2]()
Shello trước đây là người bán hàng, vừa tốt nghiệp cấp 3 năm nay
và mong được học ở Đại học Nông nghiệp. Anh có 2 bé gái sinh đôi 3
tuổi.
“Khi dịch Ebola bùng phát, mọi người sợ đến đây làm việc. Nhưng
tôi nghĩ nếu người Liberia chỉ biết ngồi lại và nói chúng ta sẽ
không làm việc vậy những người đến đây giúp chúng ta từ bên kia đại
dương sẽ nghĩ gì? Tôi ở đây để phục vụ đất nước và tôi ở đây cho
đến khi nào Ebola còn chưa bị đánh bật. Nếu tôi chết, đất nước sẽ
ghi danh tôi”, anh cho biết.
3. J. Sam T.G. Siakor, 30 tuổi, giám sát nguồn nước, vệ
sinh và môi trường
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 3]()
Anh là sinh viên đại học, giáo viên và cũng là một nghệ sỹ. Anh
đã mất chú và dì vì dịch Ebola.
“Tôi muốn được đi đến chỗ bệnh nhân, giúp họ có thêm niềm tin.
Mỗi khi tôi về nhà, tôi cảm thấy mình vẫn làm chưa đúng. Vì vậy
những ngày nghỉ, tôi vẫn tới và chào bệnh nhân – chỉ để khuyến
khích họ rằng họ vẫn còn hy vọng và có thể khỏi bệnh”, anh chia
sẻ.
4. Pares Momanyi, 30 tuổi, y tá giám sát tại quận
Nyamira, Kenya
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 4]()
“Khi tôi vào cùng với họ, chúng tôi nói chuyện với nhau, tôi hỏi
họ khỏe không? Họ cảm thấy thế nào? Họ có đau không? Họ cần tình
yêu. Họ cần sự đảm bảo. Với những người tin vào Chúa, bạn cần
khuyên họ tiếp tục vững tin. Ăn nhiều, uống nhiều. Bạn có thể nói
nhẹ nhàng, xoa lưng họ, cầm lấy tay họ. Bạn sẽ muốn cởi mặt nạ bảo
hộ và cho họ thấy bạn cũng thấu hiểu cảm xúc của họ nhưng bạn không
thể”, cô tâm sự.
5. Steven Hatch, 45 tuổi, bác sỹ đến từ Boston,
Mỹ
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 5]()
Bác sỹ Hatch là một chuyên gia bệnh truyền nhiễm và là cha của
hai bé gái sinh đôi 13 tuổi.
“Cứ nửa đêm, tôi mơ thấy mình là bệnh nhân đang đi lại ở khu vực
điều trị Ebola, tôi từng mơ đứng giữa khu điều trị mà không có
trang phục bảo hộ. Nhưng tôi thích thức dậy vào buổi sáng, thích
được đến đây. Tôi nghĩ chúng ta đang đem đến hy vọng cho những
người ở đây”, anh chia sẻ.
6. Bah, 45 tuổi, nhân viên chôn cất
![Cuộc chiến khốc liệt chống Ebola ở tâm dịch Liberia - 6]()
Bah có con gái 20 tuổi và con trai 5 tuổi, trước đây anh từng
làm bảo vệ. Một trong những bạn thân của anh bị nhiễm Ebola và khi
anh ấy qua đời, Bah giúp chôn cất bạn mình.
“Tôi đến đây để tìm kiếm công việc nuôi gia đình. Một số người e
ngại đến đây và tôi chớp lấy cơ hội. Tôi làm việc tập trung. Tôi
không nghĩ gì một khi tôi làm việc”, anh cho biết.
Xem Thêm :
viện điều trị Ebola được tổ chức từ thiện nhóm y tế quốc tế điều
hành và hoạt động từ tháng 9. Hiện bệnh viện có 170 nhân viên địa
phương và quốc tế, và một số tình nguyện viên. Họ đến đây, chấp
nhận rủi ro để kiếm tiền nuôi gia đình, hoặc tình nguyện đến vì
trường học đã bị đóng cửa bởi Ebola. Những bác sỹ Mỹ lần đầu tiên
được tận mắt chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của dịch bệnh.
Dù là vì lí do gì và dù là từ đâu đến thì ở chân dung họ vẫn
toát lên sự lạc quan và lý tưởng vì cộng đồng hết sức đẹp đẽ.
1 Chăm sóc sắc đẹp . Daniel Korha, 36 tuổi, nhân viên giặt là
Korha mất nhiều người thân vì Ebola. Trước đây, anh làm thợ xây
cầu đường.
“Tôi mất các cháu trai của mình. Thành thật mà nói, lúc đấy
chúng tôi không tin rằng Ebola tồn tại, vì vậy chúng tôi tiếp tục
chữa trị cho cháu với niềm tin ngây thơ ấy. Nó thậm chí còn không
được đưa đến trung tâm y tế. Hiện tôi tham gia vào cuộc chiến chống
lại Ebola ở Liberia. Tôi thấy hạnh phúc khi được cống hiến cho mọi
người. Tôi thấy hạnh phúc khi họ được chữa khỏi Ebola từ bệnh viện
này. Tôi thấy tự hào”, anh chia sẻ.
2. Tamba Shello, 26 tuổi, nhân viên gác
cổng
Shello trước đây là người bán hàng, vừa tốt nghiệp cấp 3 năm nay
và mong được học ở Đại học Nông nghiệp. Anh có 2 bé gái sinh đôi 3
tuổi.
“Khi dịch Ebola bùng phát, mọi người sợ đến đây làm việc. Nhưng
tôi nghĩ nếu người Liberia chỉ biết ngồi lại và nói chúng ta sẽ
không làm việc vậy những người đến đây giúp chúng ta từ bên kia đại
dương sẽ nghĩ gì? Tôi ở đây để phục vụ đất nước và tôi ở đây cho
đến khi nào Ebola còn chưa bị đánh bật. Nếu tôi chết, đất nước sẽ
ghi danh tôi”, anh cho biết.
3. J. Sam T.G. Siakor, 30 tuổi, giám sát nguồn nước, vệ
sinh và môi trường
Anh là sinh viên đại học, giáo viên và cũng là một nghệ sỹ. Anh
đã mất chú và dì vì dịch Ebola.
“Tôi muốn được đi đến chỗ bệnh nhân, giúp họ có thêm niềm tin.
Mỗi khi tôi về nhà, tôi cảm thấy mình vẫn làm chưa đúng. Vì vậy
những ngày nghỉ, tôi vẫn tới và chào bệnh nhân – chỉ để khuyến
khích họ rằng họ vẫn còn hy vọng và có thể khỏi bệnh”, anh chia
sẻ.
4. Pares Momanyi, 30 tuổi, y tá giám sát tại quận
Nyamira, Kenya
“Khi tôi vào cùng với họ, chúng tôi nói chuyện với nhau, tôi hỏi
họ khỏe không? Họ cảm thấy thế nào? Họ có đau không? Họ cần tình
yêu. Họ cần sự đảm bảo. Với những người tin vào Chúa, bạn cần
khuyên họ tiếp tục vững tin. Ăn nhiều, uống nhiều. Bạn có thể nói
nhẹ nhàng, xoa lưng họ, cầm lấy tay họ. Bạn sẽ muốn cởi mặt nạ bảo
hộ và cho họ thấy bạn cũng thấu hiểu cảm xúc của họ nhưng bạn không
thể”, cô tâm sự.
5. Steven Hatch, 45 tuổi, bác sỹ đến từ Boston,
Mỹ
Bác sỹ Hatch là một chuyên gia bệnh truyền nhiễm và là cha của
hai bé gái sinh đôi 13 tuổi.
“Cứ nửa đêm, tôi mơ thấy mình là bệnh nhân đang đi lại ở khu vực
điều trị Ebola, tôi từng mơ đứng giữa khu điều trị mà không có
trang phục bảo hộ. Nhưng tôi thích thức dậy vào buổi sáng, thích
được đến đây. Tôi nghĩ chúng ta đang đem đến hy vọng cho những
người ở đây”, anh chia sẻ.
6. Bah, 45 tuổi, nhân viên chôn cất
Bah có con gái 20 tuổi và con trai 5 tuổi, trước đây anh từng
làm bảo vệ. Một trong những bạn thân của anh bị nhiễm Ebola và khi
anh ấy qua đời, Bah giúp chôn cất bạn mình.
“Tôi đến đây để tìm kiếm công việc nuôi gia đình. Một số người e
ngại đến đây và tôi chớp lấy cơ hội. Tôi làm việc tập trung. Tôi
không nghĩ gì một khi tôi làm việc”, anh cho biết.
Xem Thêm :
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét